Bên trong phủ đốc biện ven bờ Hoàng Hà.
Ánh nến chập chờn theo tiếng gió lạnh gào thét ngoài cửa sổ, hắt lên khuôn mặt vốn được chăm chút kỹ lưỡng của Vương Như Thường, nay đã trắng bệch không còn giọt máu.
Hắn ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ lê hoa, chén trà trong tay đã nghiêng lệch từ lúc nào, nước trà nóng hổi thấm ướt vạt áo mà hắn vẫn hoàn toàn không hay biết.
Bên tai hắn cứ văng vẳng mãi tin báo đầy hoảng loạn của tên thân vệ.




